Chào mừng quý vị đến với website của Thầy Huỳnh Văn Mến
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Đừng ép anh phải nói ... nhớ em !
Đừng ép anh phải nói nhớ em…
Bởi lời nói đôi khi chẳng thể nào đủ được…
Ánh mắt anh nói với em chưa đủ?
Nụ cười anh nói với em chưa đủ?
Nỗi khao khát về em phải đâu chưa từng thổ lộ?
Cớ sao cứ phải nói nhớ em?
Trong đêm đen sóng biển vỗ về…
Nỗi nhớ miên man ngụp tìm trong ký ức…
Nỗi buồn lang thang gào thét…
Chẳng phải tên em ư?
Chẳng phải nỗi nhớ sẽ khiến ký ức đẹp hơn?
Cơn đau sẽ thêm tái tê và nhức nhối?
Nhưng nếu không đau đến cùng cực?
Lấy gì nuôi dưỡng tình yêu?
Chỉ xin đừng chạy hoài trong ký ức của anh…
Những bước chân em mang theo lửa cháy…
Dấu vết hằn sâu bỏng đỏ…
Chỉ khiến nỗi nhớ về em chẳng thể xoá nhoà…
Rồi ngày mai nếu vô tình chạm mặt nhau…
Nỗi nhớ sẽ giúp anh luôn nghĩ về em như thế…
Cơn đau sẽ giúp anh luôn nhớ về em như thế…
Rất ngọt ngào...
và quá lắm đắng cay...
Đừng ép anh phải nói nhớ em…
Chẳng ai biết được ngày mai sẽ cười…
… hay sẽ khóc?
Nếu đã từng được cháy một lần cho bằng hết.
Cớ sao còn cần phải nói nhớ nhau?
Viết cho một người không thuộc về mình nữa,
vì lí do gì thì cũng đã không thuộc về nhau.
Chia tay là một sự chạy trốn nhiều hơn là giải thoát.
Nhưng có là gì thì chuyện cũng đã rồi...
Nếu đã từng được cháy một lần cho bằng hết.
Cớ sao còn cần phải nói nhớ nhau?
Huỳnh Văn Mến @ 08:50 03/01/2011
Số lượt xem: 1452
- Hoa sữa (20/12/10)
- sự tích hoa hướng dương của Lê Thị Tố Uyên (19/09/10)
- Có lẽ nào đó là 1 giấc mơ! (13/07/10)
- CHÙM THƠ VỀ THẦY (18/05/10)
- Thầy Xin Lỗi !!! (10/05/10)
Chào Thày Mến!
Tôi vui vì tìm được bạn thơ trong trang nghề nghiệp này. Thơ của thầy giầu tính nhân văn lắm!
Tôi sẽ thường xuyên sang thăm thầy.
Chúc thầy vui, khoẻ công tác tốt và làm nhiều thơ hay!
CHÀO CHỦ NHÀ. RẤT MONG ĐƯỢC LÀM THÀNH VIÊN CỦA NHAU ĐỂ GIAO LƯU
THÂN TẶNG
Kẹo cu đơ Hà Tĩnh
Nếu như ở Thanh Hóa có bánh gai, ở Quảng Ngãi có kẹo gương thì ở Hà Tĩnh có kẹo cu đơ. Một đặc sản khiến bao người con của quê hương "Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh", hay khách thập phương đã từng một lần được nếm thử thì khó có thể quên.
Kẹo cu đơ lúc đầu có tên là cu hai. Sau này khi phong trào Tây học nở rộ, từ "hai" được các ông nghè nơi đây chuyển sang tiếng Pháp là "Deux" cho nó "trí thức". Từ đó, "cu deux" được đọc chệch thành cu đơ.
Công đoạn làm cu đơ nghe qua thì dễ nhưng hóa ra lại khó làm. Để có được miếng kẹo cu đơ thơm ngon thì người làm bánh phải tuân thủ những quy trình nghiêm ngặt
Trước tiên, chọn mật là phải mật mía nguyên chất, thật trong vàng óng và phải lấy mật mía ở vùng đồi chứ không mua ở vùng sông. Đồ đựng mật phải là chum sành trơn bóng để chất liệu của mật không bị biến chất. Rồi lạc (đậu phộng) phải là loại hạt nhỏ, không bị lép, thối, không bị sâu mọt, không bị trầy vỏ lụa ngoài. Và cuối cùng, bánh tráng phải nhỏ hơn bánh thường, các nếp quăn đều, khi nướng không được để bánh thủng và phải chín đều.
Có đủ mật, đậu phộng, bánh tráng thượng phẩm chưa hẳn đã nấu được kẹo ngon vì kỹ thuật nấu mới là bước quan trọng. Theo quy trình thì khi mật sôi sục mới cho gừng, lạc vào khuấy đều tay, liên tục theo chiều kim đồng hồ nếu không lạc sẽ bị trầy vỏ hoặc chìm xuống đáy nồi và bị cháy, kẹo sẽ bị đắng.
Khi bắt đầu ngửi thấy mùi thơm, người ta dùng đũa nhỏ một giọt mật vào bát nước lã. Giọt mật khi rơi xuống nước tròn vo, không bẹp, không tan loãng là múc ra cho vào bánh tráng. Đây là điểm cốt lõi trong kỹ thuật nấu bởi nếu sớm quá kẹo sẽ dẻo, kết dính yếu, mật non, lạc chưa chín, nếu muộn quá mật cháy, lạc cháy, bánh sẽ bị đắng. Cuối cùng, người ta nhỏ vào một ít mạch nha cho kẹo có mùi thơm rồi úp lên một chiếc bánh tráng nữa là được.
Một miếng cu đơ thơm ngon khi ăn phải hội đủ các vị ngọt ngào của đường mía hòa quyện với chút thơm nồng cay cay của gừng tươi, pha một chút chua nhẹ của chanh cùng với bánh tráng vừng được nướng đúng độ tạo nên hỗn hợp bánh thật giòn tan và ngọt ngào.
Hiện nay ở Hà Tĩnh có rất nhiều điểm làm cu đơ nhưng nổi danh nhất vẫn là cu đơ Thư Viện của Cầu Phủ, dù giá cao hơn những điểm khác nhưng vẫn đông người mua. Bởi vậy mới có thương hiệu: "Cu đơ Cầu Phủ không nhủ cũng mua".
Mỗi lần tôi về thăm quê được nhâm nhi kẹo cu đơ với bát nước chè xanh mới thấy tuyệt vời, đúng như các cụ ngày xưa vẫn ngâm nga:
"Chè xanh thêm chút gừng cay
Cu Hà tĩnh làm say lòng người đhttp://hahuyphu.violet.vn/
Chúc quý Thầy có một tuần như ý!