Chào mừng quý vị đến với website của Thầy Huỳnh Văn Mến
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Tài Nguyên Của Mến >
Chợt mỉm cười khi nhớ đến nụ cười của ai đó.
Cầu chúc an lành và bình an ! Khép lại cửa lòng, khép lại quá khứ ! Nhé em ! để cuộc sống thêm ý vị, nhưng với hiện thực mà ta phải bằng lòng ! Dù thế nào a cũng vẩn phải thú nhận rằng ! " A vẩn Yêu Em". Hãy sống và vun vén hạnh phúc của riêng mình.
Huỳnh Văn Mến @ 09:38 16/06/2010
Số lượt xem: 396
Hãy Sống Cho ngày mai
Chợt mỉm cười khi nhớ đến nụ cười của ai đó.
Chợt mỉm cười khi nhìn rõ hạt mưa bụi nhạt nhòa trong kỷ niệm.
Chợt mỉm cười khi em vững bước qua ngưỡng cửa của quá khứ.
Anh thầm cảm ơn.
Anh cảm ơn chính mình vì anh đã sống thật với cảm xúc của bản thân. Đã từng có lúc anh khóc, anh cười, anh giận đều ngây ngô và chân thật, không hề toan tính.
Cảm ơn ngày mưa của ký ức, vì ngày ấy anh đã bắt đầu học bài học đầu tiên của cuộc sống: "Bài học về tình yêu", dù không cò lắm trẻ trung.
Cảm ơn em vì em là người dạy cho anh thế nào là "hoa hồng" và thế nào là "mật đắng". Và cảm ơn vì em đã buông tay anh.
Anh đã ở lại. Anh hụt hẫng và chơi vơi. Anh lang thang trên mọi nẻo đường của dĩ vãng. Và đặc biệt, Anh đã suy nghĩ và nghiền ngẫm từng "bài học" của anh, của chính cuộc đời mình, của tình yêu chúng ta. Và... anh nhận ra rằng em là một người bạn không cùng giới tuyến, em là một "người thầy bất đắc dĩ" và em là người phụ nữ không phải dành cho anh.
Thằng bạn thân từng hỏi anh rằng: "Mày có hối hận khi yêu cố ấy không?" Câu trả lời của anh là: "Không!" Anh không hối hận vì anh đã yêu em bằng tình yêu xuất phát từ trong lòng và với anh đó là một mối tình đẹp nhất trong đời mình, dù đã không đi hết con đường tình ái, anh tự hỏi mình: "Mày học được những gì?"
Anh học được nơi em nhiều điều: lòng người, cách cư xử, cách để nước mắt chảy ngược vào trong mà môi vẫn mỉm cười. Không phải em tận tình dạy cho anh những điều ấy, mà có lẽ vì tạo hoá vô tình đã để em dạy cho anh . Điều đặc biệt là anh đã tự mình học được cách đứng lên sau khi vấp ngã - để hiểu được điều này, cái giá phải trả là anh đã bước ra khỏi thế giới của cuộc sống bình thường, a đắm mình tronh những trầm tư, chán ghét nhiều thứ. Anh đã biết cách "đi với Bụt mặc áo cà sa" còn "đi với ma phải mặc áo giấy" - như thế anh sẽ không dễ dàng gì bị ngã, phải không em ?
Thỉnh thoảng anh nghĩ về chữ "duyên", có lẽ cuộc gặp gỡ của hai ta cũng là do chữ "duyên" mà ra. Nhân gian có câu: "Duyên tự sinh ắt duyên tự diệt". Khả dĩ lắm chứ ! Vì ta vô tình gặp nhau để rồi vô tình rẽ sang hai lối khác biệt - một dành cho riêng em và một chỉ dành riêng mình anh.
Anh từng khóc trong đớn đau vào những giây phút ngỡ ngàng khi biết mình bị ngã, khi biết mình mãi mãi mất em. Nhưng anh cũng từng cảm ơn vì nhận ra anh may mắn khi không được tiếp tục cùng em vun vén chữ "duyên". Biết vậy, nhưng có đôi lúc anh thấy cuộc sống mình có chút dư vị của em để lại và anh như bị xáo trộn. Anh tự hỏi phải chăng anh quá yếu lòng? Nhưng không sao, anh đã biết được rằng em chỉ là một phần của quá khứ mà anh không thể chối bỏ. Anh biết rằng ta đã đi qua đời nhau và em sẽ không ngoảnh đầu lại để tìm chữ "duyên" đúng không em ? và vì anh đã là quá khứ của em.
Ngày mai - Anh sẽ vun vén cho tương lai của chính mình , anh sẽ vững bước trên con đường của riêng mình mà không có sự hiện diện của em.
Em đã về nơi xa mà nơi ấy, em sẽ hạnh phúc bên người yêu em và em sẽ dành trọn cuộc đời mình cho anh ấy. Chắc chắn là thế! Em sẽ sống thanh thản và vui tươi vì em xứng đáng được như thế mà.
Cầu chúc an lành và bình an ! Khép lại cửa lòng, khép lại quá khứ ! Nhé em ! để cuộc sống thêm ý vị, nhưng với hiện thực mà ta phải bằng lòng ! Dù thế nào a cũng vẩn phải thú nhận rằng ! " A vẩn Yêu Em". Hãy sống và vun vén hạnh phúc của riêng mình.
Huỳnh Văn Mến @ 09:38 16/06/2010
Số lượt xem: 396
Số lượt thích:
0 người
- Sống như thế này !!! (06/06/10)
- Hãy cám ơn (07/05/10)
- Nghệ thuật "cám ơn" và "xin lỗi" (07/05/10)
- Hãy sống tốt hơn (07/05/10)
- truyện ngắn Học trò cưng ! (13/04/10)

nhung bai nay thay la hay co nhieu y nghia wa
em mong la em se con nghe nhieu bai nhu the