Chào mừng quý vị đến với website của Thầy Huỳnh Văn Mến
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Anh Đã Buông tay rồi Em !!!
Thế là kết thúc những ngày tháng yêu thương vật vã em nhỉ?Anh đã ko còn quằn quại trong nỗi nhớ em, ko còn cố chấp vì những lỗi lầm...Anh đã thoáng hơn trong suy nghĩ, đã biết lấp liếm hơn những nỗi đau.Thật khó quên 2 chữ "tình yêu" pải ko em? Anh đang tập cách tự hài long với mọi thứ, học cách chấp nhận như một người trưởng thành, cũng ko phải trẻ con để thích thì làm ko thích thì bỏ;Anh sẽ dần quên em như khi em đã từng đến - nhẹ nhàng và ấm áp. Sẽ ko còn những cái hôn nồng mặn, sẽ ko còn cái ôm siết chặt yêu thương...Sẽ ko còn...!!!
Trong Anh , dường như một điều gì đó bất chợt sụp đổ, trái tim Anh đau nhói, Anh ko thể nào lý giải nổi sự lựa chọn của em, Anh ko níu kéo cũng ko trách em, Anh biết Anh chỉ là một người đàn ông vô dụng ko thể mang được hp đén cho em. Anh bật khóc-vì từ bây giờ em ko còn là của mình Anh nữa. Anh thật buồn biết bao khi Anh phải đối mặt với sự thật rằng:"Em không bao giờ là của Anh trọn vẹn".Anh đến với em vừa như một sự tình cờ, vừa như sự sắp đặt trước của số phận.Tình yêu của chúng mình là một chuyện tình ấp ủ và nhiều thổn thức mà em chưa hề biết... Anh cười buồn và kinh ngạc cho sức chịu đựng của mình :"Hay là Anh đã lớn lên rùi rùi? Ngày trước Anh đâu có như thế đâu".Rồi Anh cũng hiểu được rằng chính những điều Anh gặp phải trong cuộc sống, chính những con người Anh quen biết, yêu thương đã dạy Anh cuộc sống như thế-cuộc sống mạnh mẽ, bản lĩnh và nhân hậu; cuộc sống của một người chân chính...Em vẫn chỉ là một, vẫn một niềm vui như thế-ồn ào và mạnh mẽ, giữa bạn bè, ko chút quá khứ, ko chút tơ vương.Tự hỏi mình rằng em có bao giờ buồn, có bao giờ day dứt hay chợt nhớ thương Anh ??? Mỗi lần đi lại trên con đưong ấy-con đường đầy kỉ niệm. Buồn cười làm sao, lúc ấy Anh lại muốn khóc.Đường chỉ là đường thôi mà....Anh ko sắp đặt những ý nghĩ, Anh để tự nó nói thành lời, Anh muốn kể cho em nghe về những ngày tháng qua như một sự khao khát cần được chia sẻ..Sự xa cách này là ko ai muốn nhưng là cần thiết dừng bước những bão giông.Bây giờ mọi thứ đã ko còn quan trọng nữa-Anh đã bỏ cuộc, buông xuôi mà chấp nhận sự thật, sự thật dù có đau đớn đi nữa...
Thời gian lặng lẽ đi qua, nó cũng mang theo Anh trong cuộc hành trình đó, thời gian sẽ nhấn chìm tất cả, cả Anh và em để bây giờ Anh vẫn còn lang thang giữa cuộc đời, cố tìm kiếm cho mình một chút hạnh phúc với những ngày tháng qua trong kỹ niệm tình yêu chúng mình... Và rồi một ngày em và Anh đi trên hai con đưong khác nhau trong cuộc đời, biết Anh ko đủ sức níu giữ em cho riêng mình- thất vọng và buồn đau...Anh thở dài, thấy sao lòng người sao thay đổi nhanh quá!! Một chiều, hai chiều, rồi những chiều ko có em ko biết Anh viết để lấp đầy khoảng trống còn dài trên trang giấy hay viết để lấp đầy nỗi nhớ trong lòng Anh ???
Anh sẽ để em ra đi như thế: lặng lẽ và nhẹ nhàng, còn lại chỉ còn lại quá khứ - quá khứ cho Anh lời nói dối long lem, quá khứ cho Anh một nụ cười nồng ấm, quá khứ cho Anh khoảng cách đắng lòng, quá khứ cho Anh một tình yêu ấp ủ.... Anh đã ko còn cố chấp như ngày nào, đã học được nhìu thứ và cũng mất đi nhìu thứ sau mỗi lần vấp ngã. Có lẽ chúng ta đã sai lầm? Hay vì quá iu nhau?. Anh trẻ con..hay là ích kỷ.; Anh yếu đuối..hay đang cố chấp...em iu Anh ..hay là thương hại...ta có nhau..hay đã mất nhau??? những gìang xé trong long Anh , em ơi có biết ko??? Gió ơi gió đừng thổi bay tóc em ..Anh đã cười nhìu hơn, cừoi để ko phải thấy mình đang tổn thương thế nào, đau khổ ra sao? cười để mong mình sẽ tìm được hp..H.phuc ở đâu em nhỉ? Có phải trong lời hứa của em:"Mùa đông lạnh giá qua đi thì mùa xuân ấm áp lại đến với Anh , và có thể trong ánh nắng ban mai ấm áp đó em sẽ đến..bên Anh "..Phải..Em yêu Anh và ngừơi đàn ông trong anh mạnh mẽ.. Anh yêu em và trái tim em ko yếu mềm và em sống có chiều sâu, có tâm hồn... Mắt Anh rươm rướm vì hạnh phúc. Thì ra, có một con đường đang mở, thổn thức quá...Ở đó có hơi ấm, có sự chở che, có những gì gần gũi nhưng ko biết có còn thân thuộc. Anh vẫn ghìm chân mình lại, Anh có đang cố chấp?!! Thì Anh vẫn tin bằng chính sự nồn nàn yêu thương của trái tim, thì Anh vẫn tin bằng chính tình yêu Anh sẽ mang em về bên Anh ...Ngày ấy, khi nhắm mắt lại, lúc nào Anh cũng bóng dáng ai đó, an tâm. Hôm nay, Anh thử một lần nhắm mắt thật lâu..Gạt mình! Thấy em về bên anh...
Anh vẫn sống như bao người đã sống
Anh vẫn cười dẫu biết...mãi mất nhau...
Huỳnh Văn Mến @ 22:16 28/03/2010
Số lượt xem: 262
- Trái Đắng (20/03/10)
- HÃY MẠNH MẼ VÀ SÁNG SUỐT (09/03/10)
- Bài học về sự chia sẽ (05/03/10)
- Lời tuyệt vọng của một tình yêu (05/03/10)
- Kinh Nghiệm Bồi Dưỡng HSG (03/03/10)
Các ý kiến mới nhất